Đức Phanxicô và các phụ nữ trong đời của ngài

Đức Phanxicô và bà nội Nonna Rosa

fr.zenit.org, Anne Kurian, 2017-09-01

Trong quyển sách phỏng vấn trao đổi với nhà xã hội học, học giả Dominique Wolton được báo Figaro magazine đăng ngày 1 tháng 9-2017, Đức Phanxicô nói đến các phụ nữ trong đời của ngài: bà nội, bà ngoại, mẹ, các em gái và một phụ nữ cộng sản người Paraguay, một nữ phân tâm gia người do thái đã giúp ngài rất nhiều.

Tác phẩm “Đức Phanxicô: các cuộc gặp với Dominique Wolton: Chính trị và Xã hội (Nxb Observatoire) sẽ phát hành vào ngày 6 tháng 9 là thành quả của 12 cuộc gặp gỡ giữa Đức Giáo hoàng và nhà trí thức xã hội học Dominique Wolton 70 tuổi.

Ngài cho biết: “Tôi cám ơn Chúa đã cho tôi biết các phụ nữ đích thực trong đời tôi. Bà nội, bà ngoại của tôi rất khác nhau, nhưng hai bà là những phụ nữ đích thực. Họ là các bà mẹ, họ làm việc, họ can đảm, họ bỏ hết thì giờ cho các cháu… Họ luôn có chiều kích phụ nữ này… (…) Rồi đến mẹ tôi. Mẹ tôi.. Tôi thấy bà đau đớn, sau lần sinh cuối, bà có năm người con, và khi bà bị nhiễm trùng, bà không thể đi đứng được trong vòng một năm. Tôi thấy bà đau đớn. Tôi thấy bà thu xếp để không phí phạm một chuyện gì. Cha tôi làm kế toán, ông chăm chỉ làm việc nhưng lương của ông vừa đủ đến ngày cuối tháng. Và tôi thấy mẹ tôi, cách bà đương đầu hết vấn đề này đến vấn đề khác… (…) Đó là một người phụ nữ, một người mẹ. Rồi các em tôi… Rất quan trọng cho một người đàn ông có chị em gái, rất quan trọng. Rồi tôi có các cô bạn tuổi vị thành niên, các ‘cô hôn thê bé nhỏ’…”

Khi được hỏi ai là người có tác động trên ngài, Đức Phanxicô trả lời: “Bà Esther Balestrino De Careaga dạy cho tôi suy nghĩ về thực tế chính trị. Bà là người cộng sản. Trong thời chế độ độc tài, bà ‘bị thương’, bị giết. Bà bị bắt trong nhóm hai nữ tu người Pháp, họ ở trong nhóm với nhau. Bà là hóa học gia, trưởng phòng thí nghiệm brômat nơi tôi làm việc. Bà là người cộng sản Paraguay, thuộc đảng Febrerista ở đó. Tôi còn nhớ bà cho tôi đọc bản tuyên án tử hình các người Rosenberg! Bà cho tôi thấy hậu trường của bản tuyên án này. Bà cho tôi các sách cộng sản, nhưng bà dạy cho tôi suy nghĩ về chính trị. Tôi nợ bà rất nhiều”.

Ngoài ra ngài nhắc đến một giai đoạn khác trong đời: “Đến một lúc trong đời tôi, tôi cảm thấy cần được tham vấn. Tôi đi tham vấn ở một nhà tâm thần học người do thái. Trong vòng sáu tháng, mỗi tuần tôi đến nhà bà một lần để làm sáng tỏ một vài chuyện. Bà rất giỏi. Bà rất chuyên nghiệp trong nghề bác sĩ, trong vai trò nhà phân tâm học, nhưng bà luôn ở trong quan điểm của mình. Và đến một ngày, khi bà sắp qua đời, bà gọi tôi. Không phải vì các bí tích, bà là người do thái, nhưng là để có một đối thoại thiêng liêng. Bà là người rất tốt. Trong vòng sáu tháng, bà đã giúp tôi rất nhiều, lúc đó tôi 42 tuổi”.

Theo Đức Phanxicô: “Luôn được tiếp xúc với các phụ nữ làm cho tôi được phong phú, tôi hiểu, ngay cả khi là người lớn, người đàn bà nhìn sự việc một cách khác đàn ông. Và đứng trước một quyết định phải lựa chọn, đứng trước một vấn đề, quan trọng là phải nghe cả hai.”

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Nguồn: phanxico.vn

Xem tất cả bài viết cùng chuyên mục: Nghệ thuật sống, Slider, Tản mạn